Khoảnh khắc mơ về thời thơ bé.
Khi mệt mỏi với công việc hoặc đang tìm cách để lướt qua áp lực thì mỗi người sẽ có cách riêng của mình. Đem quyển sách mình thích nhất ra đọc cũng là cách để vượt qua mọi thứ. Quyển sách tôi xem nhiều lần nhất trong đời đến lúc này là “Cho Tôi Một Vé Đi Tuổi Thơ”. Lúc này đây có thể cho là người bạn giúp tôi ôn hình ảnh lúc còn bé. Mỗi lần đi công tác hay tinh thần không ổn thì cứ lấy nó ra đọc và cười rồi nhớ về tuổi thơ để nơi đó còn sự hồn nhiên nhưng đó chỉ là khoảnh khắc chợt mơ
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…”

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
… về lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài
khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
tôi ở quê.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
… tôi sẽ nói với ông bà
rằng cháu biết ông bà thương cháu
tôi sẽ nói với ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
tôi sẽ nói với bạn
rằng tôi quý bạn vô cùng
bao điều tôi muốn nói
nhưng ngượng
trẻ con làm cái gì cũng dễ
tôi lỡ làm người lớn
nên tôi biết.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
… dẫu chỗ ngồi có chật
tôi sẽ đứng
dẫu đường có xa
tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng có đi qua thêm nhiều nữa
tôi sẽ vẫn chờ
chờ hoài một vé
đi
tuổi
thơ.
(Azzurri lấy cảm hứng từ câu “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Robert Rojdesvensky)
Nơi ấy
Tuổi thơ ở trên cao
Cầu thang nắng. Hành lang nắng
Buổi chiều mơ
Quả chò vò xoay
Xoay. Xoay tròn
Xoay tròn mãi… Dẫn về
Những ngày khám phá vùng đất mới
thế giới là to
” … khi ấy chắc sẽ vui!”
đường lạ. Gió cũng lạ
cành cây đánh đu
tiếng cười trong như kiếng
thấy ấm lòng và ấm cả bàn tay nắm chặt đẫm mồ hôi.
Bốn bánh xe tròn
lăn lăn. Lăn lăn
lọc xọc. Lọc xọc
Xao xuyến buộc chặt nỗi mong nhớ đếm mặt trời.
Chiều buông trên mí mắt
chùng trong tim
nghe sương thì thầm
ráng chiều xoa tay níu bước về
vướng lưới nhện giăng giăng
hẹn hò nhé!
Ngày chồng ngày
Tháng chồng tháng
Năm chồng năm
Mảnh ghép lạc.
Vỗ tròn ký ức thủy tinh.
Có chuyến tàu tuổi thơ, xin cho tôi một vé!
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
“…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga,
xếp hàng mua vé:
Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi tuổi thơ.
Vé hạng trung –
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết!
…”
(Robert Rojdesvensky)
Lần đầu tiên trong 20 năm … có lẽ
Con muốn quay về thuở bé thơ
Con muốn ba ôm con vào lòng và hát
Hai bài ca mà con nhớ đến bây giờ…
Lần đầu tiên trong 20 năm … có lẽ
Con muốn vẫn là cô bé tí ti
Được mẹ cột tóc, cột dây nơ sau áo
Cột tuổi thơ con vào những yêu thương.
Lần đầu tiên trong 20 năm … có lẽ
Em muốn kể với anh về tuổi thơ em
Về những nụ cười và … những giọt nước mắt
Về những suối nguồn tạo ra em hôm nay.
Chiếc vé kia hôm nay đã hết
Ngày mai liệu còn bán ko anh?
Hay luôn nằm trong trái tim ta đó
Để em tìm về trong ký ức mong manh …
Lần cuối cùng em… tìm mình như vậy
Sẽ vẫn là em- cô bé của ngày xưa
Ấu thơ trôi qua nào có ai lấy lại
Giữ trong lòng trong sáng tuổi thơ em.
15/03/08
“…
Ôi thành phố Tuổi Thơ –
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát-
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa…
Hãy tin!
Và thứ lỗi!”
(Robert Rojdesvensky)
24.10.2010
PPL




POST A COMMENT