Đúng và sai
Nếu để chọn lựa ngay từ đầu thì bất cứ người nào trong chúng ta cũng chọn hướng đi đúng, quyết định đúng và mọi thứ đều theo chiều hướng là ĐÚNG. Vậy câu hỏi là SAI ai sẽ chọn? chẳng ai muốn chọn nhưng đến cuối cùng của mọi việc thì phải có ít nhất 1 người hay một quyết định là SAI.
Trong toán học thì giữa ĐÚNG và SAI đều rất rõ ràng và khó mà chúng ta biện hộ được. Tức nhiên vẫn có những giá trị không thể có một lời kết chính xác và người ta chấp nhận ở mức tương đối nhất.
Tiếc rằng cuộc sống và công việc thì không phải như toán học, bởi vì trong cuộc sống và công việc nó quá nặng về cảm tính, nặng về sự cá nhân hóa, nặng về xảo thuật hoặc bị tác động xung quanh. Có thể một việc đơn giản mà cá nhân ta cho là đúng để hành động thì đối với người khác đó là sai, và nếu người khác cho là sai thì bao nhiêu người họ gặp thì sẽ bấy nhiêu người nói là sai, và từ phía chúng ta cũng thế. Vì vậy giữa ĐÚNG và SAI đều tùy ở góc nhìn của mỗi người.
Nghe thì rất triết lý và chán phèo nhưng nó là cái diễn ra trước mắt và hằng ngày với chúng ta đấy thôi.
Điều quan trọng với tôi trong tình huống này chính là thái độ tiếp nhận kết quả của chúng ta. Quay lại thời bé đi học hay bập bẹ biết nói thì bài học lớn nhất phải được học đó là biết cám ơn và biết xin lỗi. Nhưng dần dần lớn hình như chính bản thân ta đã quên mất đi phần xin lỗi và trách nhiệm (chữ cám ơn nó vẫn còn được dùng vì chúng ta được nhận quá nhiều nên phải nói cám ơn) đối với kết quả. Tôi quay lại với thái độ tiếp nhận kết quả của người lớn chúng ta.
- Nếu là kết quả của sự việc là xấu nhưng lương tâm chúng ta vẫn thấy đó là ĐÚNG và không thẹn với lòng và với mọi người xung quanh –> thì hãy nhận trách nhiệm về bản thân mình và vẫn ngẫng cao đầu để bước đi vì ở đó chắc chắn có thể có ít nhất 1 người im lặng và nể phục mình vì cái tâm và sự dám chịu của mình.
- Nếu nó là kết quả xấu và lương tâm ta thấy đó là SAI –> chỉ có thể nói mình quá tồi, tồi không phải vì kết quả và chính vì cái tâm của mình. Và nên cuối đầu về mọi thứ rồi lầm lủi bước đi. May ra cũng có ít nhất 1 người im lặng vì thương hai và tha thứ vì mình biết thấy hỗ thẹn.
- Nếu đạt kết quả tốt nhưng lương tâm hay cách làm của ta SAI và làm ảnh hưởng đến những người xung quanh –> ta vẫn được tung hô và mọi người đều cho mình là ‘ĐÚNG’, hãy tận hưởng lúc đó đi nhưng hãy thành thật với tất cả. Nếu không thì sẽ có lúc mình sẽ nhận hậu quả gấp nhiều lần với không riêng mình ta.
- Còn trường hợp thứ 4 sẽ là kết quả tốt và ĐÚNG về cái tâm. Hình như không có xác xuất nhiều cho trường hợp này nên khó có một thái độ nào thể hiện ngay. Nhưng nên nhớ lúc đó vẫn có 1 người im lặng và cho là chúng ta SAI.
Tại sao? Vì đó là cuộc sống, là công việc mọi thứ là tương đối, Cái ĐÚNG hay SAI đều do con người đưa ra và tự phán theo đa số.
Ranh giới giữa ĐÚNG và SAI rất mong manh nhưng khoảng cách của nó rất rộng. Rộng là do nó bị chi phối bởi rất nhiều người, rộng là do nó nằm trong tay kẻ mạnh và có quyền.
Tôi rất thích sự 2 mặt và 2 cực ở đây của ĐÚNG và SAI, vì nó bổ sung cho nhau và xã hội hay công việc đều cần đến nó để phát triển và vận động.
Không có một qui tắc an toàn cho mọi tình huống, không một hướng dẫn nào bài bản. Với tôi – PPL chỉ đơn thuần là cái tâm và trách nhiệm sẽ nói lên tất cả. Có thể với những người khác mình sẽ đóng vai 1 thằng ngu trong những trường hợp phải đứng lên đương đầu khó khăn nhưng lúc đó mình thấy rất mạnh mẽ trong tinh thần. Nếu có mà chọn con đường hèn thì nên là Hèn Đại Nhân. Thumbs up
24.11.2010
PPL




POST A COMMENT