Tokyo mùa hoa anh đào.

Posted in Những chuyến đi, on Sunday, April 25, 2010 at 6:16:55 AM

Chuyến đi nước ngoài lần thứ 2 (không liên quan đến công ty, công tác hay công việc gì hết) trong năm 2010 của PPL đã nhanh chóng được triển khai từ kế họach cho đến thực hiện chuyến đi trong vòng hai tuần rất nhanh và gọn. Điểm đến lần này là thủ đô Tokyo của Nhật, là thành phố đắt đỏ và hiện đại trên TG. Cũng như lần trước thì chuyến đi này PPL cũng không đi theo tour dù không biết 1 chữ tiếng Nhật trong đầu, mọi thông tin đã có nhà thông thái Google giúp gần hết

Visa đến Nhật phức tạp hơn Mỹ

Không quá khó để tìm thông tin thủ tục xin visa đến Nhật trên internet. Bước đầu nhận thấy thủ tục khá rườm rà và nhiều giấy tờ phải chuẩn bị. Tự mình điền 1 form bằng tiếng Anh, gởi 2 form tiếng Nhật qua bên Nhật để phía công ty đối tác ( hoặc người thân quen) điền theo mẫu làm thư mời và lộ trình dự kiến. Bản thân phải có hợp đồng lao động, quyết định công tác (lưu ý nhỏ: PPL không dùng bất cứ giấy tờ nào của MS cho chuyến đi này nhé), chứng mình tài chính, đặt vé máy bay và hotel.

Tức nhiên đọc qua thì cũng giống như thủ tục xin visa với các nước khác, nhưng điểm khác nhau nằm ở đây: thư mời phải theo mẫu của Lãnh Sự Quán Nhật, hành trình cũng thế. Người đứng ra mời phải là người có thẩm quyền của công ty bên mời hoặc người thân quen phải có hình chụp chung cũng như chứng mình pháp nhân hoặc tài chính ở bên Nhật. Phải để số phone để họ gọi điện qua đó check. Đúng là phiền phức thật, mình cứ nghĩ không ai thèm trốn ở đó đâu mà phải phức tạp đến thế. Ngay cả visa Mỹ cũng không đến nổi khó khăn như vậy, nếu ai có ý định muốn ở lại thì qua Mỹ ở cho sướng hơn chí ở Nhật làm gì.

Nhưng bù lại khi đến nộp hồ sơ xin visa Nhật thì cũng có những điều hay. Đầu tiên dễ thấy nhất là rất vắng người nộp hồ sơ, người tiếp nhận cũng chỉ 2-3 người. Nhân viên thì rất là tận tình hướng dẫn nhưng đặc biệt là nếu visa đựơc chấp nhận thì mới trả lệ phí 570,000VND, còn nếu không thì yêu cầu bổ sung hoặc trả lại mà không mất tiền. Nếu phỏng vấn visa Mỹ thì được hay không trong 1-2 phút là đi mất 131 USD mà có thể không biết tại sao. Tóm lại PPL đã có visa cho chuyến hành trình này sau 5 ngày nộp hồ sơ.

Visa được lấy lúc 13:30 chiều, vé xuất ra lúc 14:00 và chuyến bay là 23:40 khuya, mọi thứ diễn ra cùng ngày một cách nhanh chóng.

Disney Sea và sự khác biệt của hệ thống Disney Land toàn cầu khác.

Kế họach ngày đầu tiên là đến Tokyo và chơi là chính và điểm đến khi đáp xuống đất Nhật là Tokyo DisneyLand. Mùa này ờ Nhật vẫn còn hoa anh đào, loài hoa nổi tiếng gắng với các lễ hội và hình ảnh của đất nước này, nhưng hoa hòe thì cứ tính sau trước mắt là đến khu vui chơi này trước. Sài Gòn mùa này nóng khủng khiếp nhưng ở Tokyo hiện nay thời tiết ngày có nắng là 10 – 12 độ C còn ngày có mưa là 6-7 độ. Xe bus từ sân bay đến thẳng DisneyLand mất 60 phút với giá vé 2700 Yen (570,000 VND).

Nghe thì ai cũng nghĩ đó là khu vui chơi cho con nít, nhưng xin thưa là đến người lớn hay người già vào đây cúng khóai và có những trò chơi muốn "tè" ra quần luôn chứ không phải chỉ dành cho con nít. PPL cũng may mắn đi Disney World ở Florida, Mỹ, HongKong DisneyLand và lần này là Tokyo DisneyLand (trên thế giới còn Paris DisneyLand nữa) xem ra cũng là sưu tập các loại DisneyLand.

Tokyo DisneyResort có 2 parks nằm kế bên nhưng cách biệt nhau. Đó là DisneyLand và DisneySea cũng chung một hệ thống nhưng vào cửa phải trả tiền riêng và kết nối với nhau bằng bus hoặc train. Giá vé vào mỗi park là 5800 Yen (khoảng 1,200,000 VND) cho 1 ngày vui chơi. PPL chọn DisneySea để vào vì theo thông tin thì Tokyo ngoài DisneyLand ra thì DisneySea là nơi đầu tiên trên TG có và rất đẹp, còn DisneyLand thì không khác nhiều với các nơi khác trên TG.

Cổng chính vào DisneySea

Đập vào mắt PPL là DisneySea với cách xây dựng rất rất là hoành tráng, hiện đại và đẹp lắm đó. Như các khu vui chơi Disney thường làm là phân bổ ra nhiều zone khác nhau với nhiều chủ đề, loại hình nhân vật. Các trò chơi của DisneySea rất ấn tượng hơn nhiều so với DisneyLand (DisneyLand thuần túy với chuột Mickey, cọp Tigger, lừa, gấu Pooh và các nhân vật họat hình). Diện tích rất rộng và xây dựng thì khỏi phải chê, mọi thứ được quản lý và điều khiển bằng công nghệ cao.

DisneySea có các zone như: Lost River Delta (với kim tự tháp và các khung cảnh Ai Cập cổ đại và nhân vật chủ đạo là Indian Jones); Arabian Coast (với kiến trúc là thành Bát Đa và nhân vật là Thần đèn cùng với Abu và thảm bay), American Waterfront (kiến trúc kiểu Mỹ với nhà hát và các con đường có nhiều quầy hàng, quán rượu kiểu cao bồi); Mermaid Lagoon (nhân vật nàng tiên cá và thủy cung); Mystery Island (với núi lửa khổng lồ luôn luôn phun và chiếc xe chạy thám hiểm lòng đất và thám hiểm đại dương bằng tàu ngầm); Mediterranean Harbor (Địa trung hải với các tàu buôn, các nhân vật thám hiểm và những con tàu của bọn cướp biển ) các khu mua sắm và ăn uống.

Núi lửa cao và phun trào trong đó có 1 chiếc xe đưa du khách đi vào lòng đất với cảm giác cực mạnh.

Trên con tàu ở vùng biển Địa Trung Hải.

Dưới lòng biển sâu là tàu lặn đưa người xem xuống sâu để xem các sinh vật biển và các cuộc tấn công với con tàu.

Khách sạn ma trong American Waterfront với cuộc thâm nhập các phòng khách sạn một cách rung rợn.

Kinh thành Bát Đa

Arabian Coast: lâu đài và kinh thành Bát Đa với các trò chơi kỳ thú với Thần đèn và Abu

Lost River Delta: theo mô hình kim tự tháp và các trò chơi thám hiểm cùng nhân vật Indiana Jones

Khả năng kiếm tiền ở khu giải trí DisneySea diễn ra ở mọi nơi từ quà lưu niệm, tiệm ăn uống dịch vụ khách sạn và di chuyển. Ở mỗi zone có ít nhất 3 cửa hàng bán đồ lưu niệm và nhà hàng thức ăn nhanh. Các mon hàng lưu niệm đều có giá rẻ nhất từ 1,000Yen (210,000VND) còn thức uống và đồ ăn thì cũng không bao giờ có giá hữu nghị. Một điểm đặc biệt là ở bất cứ khu giải trí DisneyLand nào ở TG thì khí hậu ở đây được nghiên cứu rất kỹ với khả năng thay đổi bất thường. Thời tiết có khi rất nắng và chỉ bỗng chốc lại mưa rồi nắng. MỖi lần như thế thì DisneyLand hốt bạc với lượng áo mưa và dù bán ra rất nhiều. Đó cũng là kỹ năng kiếm tiền.

Ở trọn vẹn 1 ngày 1 đêm tại DisneySea quả là tuyệt vời nhưng chưa thật sự thỏai mái vì thời gian quá gấp mà vẫn còn nhiều điểm thu hút khác.

Tokyo mùa hoa anh đào

Tháng 4 thì cũng không phải là thời gian đẹp nhất để ngắm hoa anh đào. Lễ hội hoa anh đào thường diễn ra trong tháng ba, nhưng tháng tư vẫn còn có hoa đào để xem, rất may là khi đến vẫn còn hoa để thưởng ngoạn. Thời tiết ngày thứ hai mưa liên tục và lạnh 7 độ C nên phải khóac thêm áo để đến trung tâm Tokyo

Trước cổng Hoàng cung Nhật Bản

Khoảng xanh trước Hoàng cung vẩn còn hoa đào nở.

Đối diện Hoàng cung là trung tâm Tokyo với nhiều cao ốc của các tập đoàn lớn của Nhật.

Cây cầu Rainbow ở Tokyo Bay (vịnh Tokyo)

Cũng có 1 tượng Nữ Thần tự do thu nhỏ ở đây

Tokyo Tower cũng như bất cứ các nước khác đều có bán vé tham quan ở trên cao như Shanghai Oriental, KL Tower, Eifei Tower, Seattle Needle,…

Lookdown window cho phép nhìn xuống mặt đất từ trên cao của Tokyo Tower.

Mạng nhện tàu điện.

Mỗi khi ra nước ngoài thì PPL luôn tìm hiểu về các tuyến xe điện nơi đó, và không mất quá nhiều thời gian để xem, hiểu và đi khi đến Singapore, HK, Malaysia, TháiLan, Trung Quốc và Mỹ. Nhưng ở Nhật thì đúng là mình đã bắt đầu hoa mắt và quáng với các tuyến đan xen nhay quá nhiều và trạm cũng nhiều. Hệ thống tàu điện, xe lửa ở Nhật do một số công ty khác thác khác nhau nên việc đặt tên cũng nhưng quy ước có khác nhau chút ít. Ngay cả người ở tỉnh khác lên Tokyo cũng phải nói là hệ thống xe tài điện ở đây quá phức tạp.

Nhật luôn là nước dẫn đầu về tàu điện với các hệ thống xe lửa thuần túy, xe đệin trên không, tàu điện ngầm và đặc biệt là tàu cao tốc chạy đệm từ. Nếu để ý ở Nhật có cả mô hình lắp ráp đồ chơi về xe điện, tàu điện…với rất nhiều mô hình xe và đường ray, đây là bộ sưu tầm đồ chơi rất nổi tiếng mà ở VN cũng nhập từ Nhật. (PPL và đệ tử cũng có chơi và sưu tầm, thời gian tới sẽ có bài viết riêng về hobby này.).

Chính vì nhiều tuyến xe điện, tàu này giúp cho người dân thuận tiện đi lại bất cứ đâu. Nhưng cũng qua đây mà chúng ta sẽ thấy tính tổ chức của người Nhật rất hợp lý và khoa học và độ chính xác cao. Ở Sài Gòn mà làm được như vậy chắc các nhà họach định giao thông đáng kính sẽ chẳng biết vẽ lên kế họach thế nào, bởi vì chỉ 1 tuyến metro thôi mà cứ lên kế họach không biết bao lâu rồi, huống hồ chi với rất nhiều đường như thế. Quan trọng là các bác họach định giao thông này lúc đi học bị điểm kém môn hình học nên xử lý các điểm giao nhau rất kém, đồng thời nhiều lines xe điện quá thì nạn bán vé chợ đen dịp Tết cũng không làm ăn được.

Cẩn thận túi tiền.

Không phải là móc túi hay trộm cắp xảy ra ở đây. Thậm chí PPL cảm nhận là nơi rất an toàn so với những nơi mình từng đến. Quan tâm đến túi tiền ở đây là sinh họat phí ở đây quá đắt đỏ, vì đất nước họ nằm trong các nền kinh tế hàng đầu TG, công nghệ và các tập đoàn của họ cũng hàng đầu, mức sống rất cao nên chi phí cũng tương ứng.

Lây đơn cử như hotel Tokyo DisneySea MiraCosta nằm ngay trong khu DisneySea mà PPL đặt ở 1 đêm là 40,000 Yen (khoảng 8,400,000 VND, nếu ai không tin cứ liên hệ để thấy hóa đơn quẹt thẻ tín dụng). Đi xe bus từ Narita airport đến hotel ở trung tâm Tokyo với giá 2700 Yen (khỏang 600,000VND) cho 1 chiều. Lên taxi làm 710 Yen (khoảng 150,000VND) cho 1 mile = 1,6km.

Nói chung cứ thấy chi phí như vậy mà đau cái hầu bao của mình.

Thú vui phổ biến của người Nhật.

Không như ở kiểu nhà ta rất nhiều quán café để mọi người ngồi hàn huyên cùng nhau rất ư là nhàn rỗi. Người Nhật luôn bận rộn với công việc, đi lại vậy thú vui giải trí của họ thường là đâu.

Nếu để ý chúng ta thường thấy du khách Nhật đến VN du lịch thường là già, ít có những người trẻ đi du lịch vậy thường họ giải trí ra sao.

Chúng ta có được nhiều trò giải trí hiện nay đều là từ phát minh của Nhật mà ra, lấy ví dụ như Karaoke là của người Nhật. Các trò chơi điện tử đều của các công ty Nhật mà ra với các máy điện tử nổi tiếng của Nintendo thời trứơc và Wii, Playstation như hiện nay, các Robot cho nhu cầu công việc nhà và giải trí. Các bộ truyện tranh và các lọai mô hình nhân vật đều là từ Nhật.

Từ những việc này chúng ta có thể suy ra mọi thứ phát mình để đáp ứng nhu cầu giải trí của người Nhật đều mang tính cá nhân và ở trong nhà là chính. Nói chung là ít đi ra ngòai như kiểu ở nước ta vì họ luôn luôn bận rộn đầu tắt mặt tối vào công việc ít thời gian. (tức nhiên người Việt nhà mình thì cứ hô hào làm việc siêng năng theo khẩu hiểu và tính giờ giấc như làm ở nhà nước là 7 giờ sáng, thế nhưng thực tế thì có thành tựu gì đâu ngoài việc to mồm khẩu hiệu).

Bên cạnh những thứ đồ chơi giải trí thì các hộ gia đình hay chọn các con vật nuôi trong gia đình. Chó Nhật cũng là lòai vật nổi tiếng cùng với các con vật nuôi trong nhà khác như cá, thỏ, rùa,…Vào thử siêu thị to bán thú nuôi và các đồ dùng cho bọn nó mà chóang.

Giá trung bình của 1 con chó con từ 150,000 Yen (khoảng 32,000,000 VND) đến hơn 300,000 Yen (63,000,000 VND). Thật là khủng khiếp để bỏ ra vời số tiền như vậy cho 1 sinh vật không biết nói. Nhưng đó là chưa ết các dịch vụ đi kèm chăm sóc cho bọn chó này cũng như với con người: tắm gội, cắt tỉa, nhuộm, quần áo, chén, dây nịt, thức ăn…. Nói chung siêu thị của con người có gì bọn nó có đó mà toàn là đắt tiền. Đúng là khi cuộc sống càng nâng cao thì sinh ra nhiều cái thú tiêu khiển khác thường. Lấy đơn cử ở VN & China thì xe xịn, ở các nước Vùng Vịnh là ngựa và chim đại bàng. (Không biết khi PPL có tiền nhiều thì mình chọn con gì để làm thú vui đây, hehehehe cười thế biết ngay con gì?)

Giá của những con chó con này từ 160,000 Yen (khoảng 33,000,000 VND) – 300,000 Yen (63,000,000 VND)

Có cả siêu thị cho lũ chó với quần áo, thực phẩm, xe đẩy, …..nhìn đồ và cái siêu thị này nó còn đẹp hơn cả CoopMart của nhà ta.

Con chó này vừa đươc chủ nó cho nó đi tắm và làm lông nhuộm. Chi phí cho 1 lần tắm bọn này là 1,000 Yen.

Đôi điều đọng lại

Chuyến đi 4 ngày đến Tokyo kết thúc cũng rất nhanh chóng giống như sự hối hả của người Nhật. Chưa có đủ thêm thời gian để đến núi Fuji hoặc các thành phố khác nhưng với PPL vẫn có những điều đọng lại trong suy nghĩ.

  • Tính kỷ luật: sự hối hả của người Nhật, tổ chức giao thông, các công trình xây dựng phát minh ra những công nghệ mới và sản phẩm mới đều xuất phát từ tính kỹ luật của con người Nhật Bản. Nghĩ lại cũng đúng nếu có kỹ luật từ mỗi cá nhân thì sẽ dễ dàng tạo nên các thành tựu, như người Đức cũng có tính kỷ luật cao nên nền công nghệ họ rất cao, người Mỹ cũng thế tuy không cao nhất. Chúng ta không nên cứ đem cái gọi là người Việt thông minh ra mà cho là chúng ta giỏi, nếu không có tính kỷ luật thì sẽ không làm được gì. Mà nếu nói về tính kỷ luật chắc chúng ta (ngay cả tôi PPL trong đó) thì chắc chỉ so với Châu Phi hoặc Đông Dương (3 nước thôi ) là cùng.
  • Sự tôn trọng: giữa con người với con người ở Nhật rất rất được tôn trọng nhau, tự mỗi cá nhân họ luôn thể hiện sự tôn trọng với người đối diện từ đối nhân xử thế đến thái độ phục vụ. Không chỉ là cách cúi đầu chào mà trong suy nghĩ họ luôn là người chân thành và giúp đỡ người khác. Đến những nơi công cộng như trên tàu điện ay xe bus đều có bảng cấm mở chuông điện thọai di động để tránh làm phiền người xung quanh. Gần như tại những nơi này không nghe tiếng chuông reo của điện thọai hoặc nói chuyện điện thọai lớn tiếng. Đường phố gần như không nghe tiếng còi xe inh ỏi như dành giật giống ở Việt Nam.
  • Sự khắc nghiệt của cuộc sống năng động: ở một đất nước với hạ tầng phát triển, công nghệ luôn phục vụ con người. Nhưng xin đừng cho đây là thiên đường vì nó luôn bắt con người ở đây vận động liên tục và hối hả cho sống nhanh.
  • Đem cái tâm ra để mang lại cuộc sống cho người dân: họ không dạy cho con cháu về rừng vàng biển bạc, họ không sống theo khẩu hiệu, họ không cho rằng mình luôn luôn thông minh. Cái quan trọng họ luôn lấy con người và cái Tâm ra để đem lại những điều tốt đẹp cho cuộc sống.

Chuyến đi cá nhân thứ 2 đã khép lại với một sự khẳng định là Sài Gòn không bao giờ làm được như những gì có ở Tokyo. Tại sao lại như thế? Dù là vài chục năm nữa cũng không được cho dù chúng ta giải quyết được mọi thứ ở mức công nghệ nhưng cái gốc là Tâm con người thì không bao giờ chúng ta giải quyết được từ ở mỗi người và từ trên cao.

24.4.2010

PPL.